Đêm nay lạnh buốt lạ thường.
Gió lạnh thổi như kim châm khiến mặt mũi, tay chân đều buốt rát. Trên đường về trường, nhóm Lục Nguyên Phương đang ngà ngà say cũng bị cái lạnh làm cho tỉnh táo lại mấy phần.
Tần Thủ lại không thấy lạnh cho lắm. Cơ thể đẫy đà, mềm mại trên lưng không ngừng truyền hơi ấm sang, chẳng khác nào hắn đang khoác một chiếc áo lông chồn vậy.
Hơi điều chỉnh lại tư thế dán sát đầy mờ ám trong vô thức của "chiếc áo lông chồn", Tần Thủ không quên lên tiếng chúc mừng Lục Nguyên Phương đang dìu cô nhân viên xinh đẹp bên cạnh:




